Phó trưởng Công an huyện bị giết hại và cuộc điện thoại bí ẩn

0

Khi nhận được điện thoại, anh đi. Đó cũng là chuyến đi không bao giờ trở lại khiến cho mẹ già đau khổ, vợ con tuyệt vọng ngóng trông.

Phó trưởng Công an huyện bị giết hại và cuộc điện thoại bí ẩn
ảnh minh họa

Tối ngày 24/1/2001, trời tối đen như mực, anh Nguyễn Văn Dũng (Phó trưởng công an huyện Sơn Dương, Tuyên Quang) đang nghỉ phép. Bạn bè mời anh đi liên hoan, anh từ chối. Đến khi nhận được điện thoại đi chở gỗ về làm chân ghế, anh đi.

Đợi đến khuya không thấy chồng về, chị Sơn – vợ anh là một cán bộ công an của Phòng CSHS cũng phải cảm thấy lo sợ.

Cho đến tận ngày hôm sau thì chị bắt đầu hoảng loạn bởi không thể liên hệ được với chồng, cũng không có mối quan hệ nào biết anh Dũng đang ở đâu.

Gần một tuần sau đó, cơ quan Công an chính thức vào cuộc để xác minh số phận của anh Dũng. Đoạn sông Lô đang mùa nước lớn cũng bị lục tung, mọi ngóc ngách, ao hồ đều được tìm kiếm, nhưng không thấy anh.

Gần 10 năm sau buổi tối đen như mực ấy, chị Sơn bất ngờ nhận được thông báo Công an tỉnh Tuyên Quang đã bắt được thủ phạm giết hại chồng mình.

Hung thủ không ai khác chính là Vũ Quang Thủy và Trần Văn Hải đều là người cùng xã Thái Bình (Yên Sơn).

Điều khiến người ta sửng sốt hơn đó là khi anh Dũng, một cán bộ công an dạn dày kinh nghiệm lại bị sát hại một cách dã man bởi hai sát thủ lúc đó mới mười tám, đôi mươi.

Khi bị bắt, chỉ còn 10 ngày nữa là anh Trần Văn Hải sẽ tổ chức đám hỏi để lấy vợ.

Sau khi Thuỳ và Hải bị bắt giữ, chỉ 2 ngày sau các anh Công an đã dẫn bọn chúng về xã Thái Bình để dựng lại hiện trường vụ giết người man rợ 9 năm về trước.

Trước sự thật được phanh phui, hai tên đã cúi đầu nhận tội.

Tối đó chưa đến 9h, trời tối đen như mực, anh Dũng đi xe Dream II láng coóng Thái xịn mới mua trị giá 30 triệu đồng (thời điểm năm 2001) từ nhà một cậu buôn gỗ ở thị trấn huyện lỵ Sơn Dương về thị xã Tuyên Quang (ngay là TP Tuyên Quang).

Lúc đi đến đoạn đường liên huyện chạy qua xóm 6, xã Thái Bình thì bất chợt Thuỳ (khi ấy 20 tuổi) từ bên lề đường lao ra chặn xe anh lại. Anh Dũng vừa dừng xe, lập tức tên Hải (18 tuổi) lao đến dùng một thanh gỗ vụt tới tấp vào đầu làm anh gục ngã.

Thấy nạn nhân bất tỉnh, 2 kẻ sát thủ máu lạnh “chíp hôi” đã lôi anh ra bờ sông Lô cách đó chỉ 15m. Tại đây, chúng tiếp tục dùng đá đập vào đầu anh rồi khiêng vứt xuống dòng sông Lô đang mùa nước lớn…

Trong suốt quá trình dựng lại hiện trường, 2 đối tượng được cách ly riêng biệt. Từng tên được đưa ra nhận diện hiện trường và tả lại chi tiết tối gây án. Tất cả các chi tiết 2 đối tượng này tả lại riêng biệt, khi đem ra so sánh đều trùng khớp nên dù đã 9 năm nhưng không có chuyện bỏ sót, bắt nhầm.

Về phần phá án, sau khi 9 năm trời mặc dù đã “xới tung” mọi lùm cây, bờ cỏ, sục tìm ở các giếng hồ, bờ ao, khúc sông, miếng đất nhô lên hoặc đắp mới, các chiến sĩ Công an tập trung truy lùng theo hướng chiếc xe máy bị mất.

Các chủ hiệu cầm đồ bản trên xóm dưới khắp lục tỉnh Cao – Bắc – Lạng – Thái – Tuyên – Hà, khoanh vùng xuống cả Hà Nội và “ngược” sang cả vùng Tây Bắc, Yên Bái, Sơn La…

Những chợ trời, một số tụ điểm buôn bán xe bất hợp pháp, một số thành phần bất hảo chuyên “mông má” tiêu thụ xe gian, một vài anh chị đã bị “đánh số” được gọi hỏi (dù đã chuyển nghề)… đều không thu được kết quả. Suốt hơn nửa năm trời, đến giữa năm 2002 hồ sơ được gấp lại, cất giữ trong tủ…

Qua một lần chị Sơn xem tại một nhà ngoại cảm, bà này phán rằng chiếc xe vẫn còn và đang có người sử dụng.

Và thật tình cờ ngẫu nhiên hay anh Dũng còn linh – đang ngồi uống nước trước cổng một trường đại học buổi trưa trước giờ tan trường, xuống thăm con và động viên một chút tiền học – anh Đỗ Quang H., cán bộ Công an tỉnh (có họ hàng bên chị Sơn), bỗng dưng thấy hiện ra “con ngựa sắt” của ông bác mình với biển số thật rõ ràng của nó do một sinh viên dắt từ trong bãi gửi xe ra. Chưa kịp phóng đi, người này đã bị giữ lại dù chiếc xe đã cũ và trầy xước nhiều chỗ.

Qua quá trình điều tra được biết, sau khi cướp được chiếc xe Dream II và 500 nghìn đồng của anh Dũng, 2 tên sát thủ dã man trên đã “đẩy” chiếc xe này được 10 triệu đồng. Tiền thời điểm đó rất có giá trị, chia nhau mỗi tên 5 triệu.

Ở vùng rừng núi quanh năm âm u, có trong tay 5 triệu là rất lớn. Chúng chẳng sợ, không mông má gì, vẫn giữ nguyên những giấy tờ đăng ký gốc. Qua nhiều lần mua bán, chiếc xe này được gia đình người sinh viên trên ở Hà Nội mua lại.

Nhưng tội ác không bao giờ được dung thứ, sau 10 năm chúng đã phải trả giá cho những hành động tội lỗi của mình.

 Theo Xã Luận

Bình luận

Comments are closed.

CLOSE
CLOSE